Trong chuyến hành trình dài của đời người, “về nhà” không chỉ là sự dịch chuyển của địa lý, mà còn là chuyến đi kiếm tìm nguồn cội của tâm hồn. Tạp chí Panorama kỳ này sẽ dẫn bạn đọc đi trên những con đường mang đầy cảm xúc, ký ức và ý thức về sứ mệnh, để nhìn thấy những câu chuyện ấm áp và rạng rỡ về sự “tái sinh” trên mảnh đất này.
Hành trình này có thể được bắt đầu bằng chút vị mặn trên đầu lưỡi. Tại ruộng muối Châu Nam, những người nghệ nhân đang tỉ mỉ ghi lại những thay đổi của khí hậu và vi tảo Dunaliella salina, để mỗi hạt muối đều có thể kể lại câu chuyện biến đổi của tự nhiên. Sự thấu hiểu đối với mảnh đất này cũng đơm hoa kết trái tại Khu cộng đồng Triều Dương ở Nam Áo. “Dự án tái sinh dầu hoa trà” của thương hiệu Cha Tzu Tang không chỉ nâng cao tỷ lệ tự cung tự cấp, mà thông qua việc thay đổi về thẩm mỹ và năng lực sản xuất, những lão nông có thể tự hào truyền lại cơ nghiệp của họ, đồng thời mở ra cơ hội cho thế hệ thứ hai quay trở về quê hương phát triển.
Văn hoá là tấm biển chỉ đường sáng rọi nhất trên con đường này. Đối với cô Takbanuaz Ishahavut Pune – người dân tộc Bunun, riềng đẹp là kim chỉ nam đưa cô trở về quê hương. Qua kỹ thuật dệt độc đáo của gia tộc, cô đã đưa những kiến thức lâu đời của người Bunun vào từng sợi vải, nâng tầm và biến riềng đẹp từ vật dụng trong cuộc sống hàng ngày thành tác phẩm nghệ thuật hiện đại và trở thành gốc rễ văn hoá để thế hệ trẻ gắn bó với quê hương. Cũng như vậy, ở thị trấn Trúc Sơn, “Tiến sĩ tre” cùng những nhà sáng lập trẻ đang phá vỡ “lời nguyền” của một ngành công nghiệp đã suy tàn, sử dụng kỹ thuật “giữ sắc xanh” kết hợp với những vật liệu đặc biệt, để đưa nghề thủ công tre trúc một lần nữa đi vào đời sống thường nhật của người dân bằng sự tươi mới và thời thượng.
Sự kết nối chính là linh hồn của con đường này. Cầu Tây Loa, nơi có 31 vòm thép, từng là điểm khởi đầu của vô số người dân Tây Loa với hành trình đi về hướng Bắc để hiện thực hóa ước mơ. Đến nay đã trở thành một cây cầu văn hoá du lịch, mang theo sức mạnh tín ngưỡng của lễ rước kiệu Thánh Mẫu với khung cảnh hoàng hôn đậm chất thơ. Mối liên kết này đã vượt qua biên giới quốc gia, thông qua “Trung tâm Văn hóa Mekong”, các nghệ sĩ đến từ Đài Loan và Đông Nam Á đã sử dụng hương liệu, phim ảnh và ngôn ngữ cơ thể như một thứ ngôn ngữ chung để khám phá khả năng thịnh vượng chung trong đối thoại xuyên văn hóa.
Mời bạn mở cuốn tạp chí này và cùng chúng tôi cảm nhận cách các nghệ nhân Đài Loan cống hiến cả cuộc đời mình để bảo vệ vẻ đẹp của mảnh đất này.