Đảo là thuyền, biển là đường
Các dân tộc thuộc ngữ hệ Nam Đảo là những nhóm người và khu vực địa lý được hình thành dựa trên việc sử dụng ngôn ngữ Nam Đảo. Tuy nhiên, anh Phương Quân Vĩ, người đứng đầu Tổ Giáo dục trưng bày tại Bảo tàng Tiền sử, bắt đầu kể chuyện ngay từ lối vào của “Phòng triển lãm Nam Đảo” với bản đồ thế giới sử dụng phép chiếu Mercator nhưng hướng Đông, nơi Mặt trời mọc, hướng lên trên. Khi thay đổi góc nhìn, chúng ta có thể thấy lục địa được bao quanh bởi đại dương, những hòn đảo nơi cư dân thuộc ngữ hệ Nam Đảo sống rải rác trên khắp Thái Bình Dương như những hạt ngọc trai xâu chuỗi lại với nhau, trở thành chủ đề chính của bức tranh.
Anh Phương Quân Vĩ giải thích rằng: “Đối với các dân tộc thuộc ngữ hệ Nam Đảo, hòn đảo giống như chiếc thuyền, mọi người sinh sống trên đảo đều cùng chung vận mệnh, vì vậy họ phải giúp đỡ lẫn nhau và tận dụng nguồn tài nguyên hạn chế của mình. Biển là con đường, không phải là rào cản, mà là đường đi nối liền các đảo”. Có lẽ trong tư duy văn hóa của các dân tộc thuộc ngữ hệ Nam Đảo không coi trọng ý tưởng “ấm chỗ ngại dời” (nghĩa là sinh sống lâu dài ở một nơi), vì trong huyết quản của họ đã tồn tại yếu tố thích phiêu lưu mạo hiểm. “Họ sẵn sàng đi kết nối, trao đổi tài nguyên với các đảo lân cận. Trong nền văn hóa Nam Đảo có khá nhiều mạng lưới để trao đổi với nhau, đây cũng là cách giúp họ né tránh những mối nguy hiểm từ thiên nhiên, tìm nơi trú ẩn an toàn trên các đảo khác, một khái niệm rất phù hợp với tính bền bỉ của xã hội hiện đại”.
Chính thói quen “nhảy đảo” thường xuyên từ hòn đảo này sang hòn đảo khác, khiến các dân tộc thuộc ngữ hệ Nam Đảo có thể hoạt động rộng khắp trên biển. Thậm chí trước khi phương Tây phát minh ra công nghệ định vị hàng hải, các dân tộc thuộc ngữ hệ Nam Đảo đã là nhóm người lành nghề đi biển, họ có thể dựa vào kỹ năng quan sát các vì sao, thời tiết và dòng hải lưu, để đi thuyền đến định cư ở những vùng đất cuối cùng, nơi chưa có người sinh sống. Nếu ước tính làn sóng di cư cuối cùng đến New Zealand là vào khoảng thế kỷ 14, cuộc thám hiểm vùng đất mới của các dân tộc thuộc ngữ hệ Nam Đảo đã diễn ra sớm hơn người phương Tây đến hàng thế kỷ. Điều này có nghĩa là, “Nhìn từ mối quan hệ trong mạng lưới đảo, họ chưa bao giờ ở trong trạng thái cô lập, bao gồm cả Đài Loan, nơi từ thời xa xưa cho tới nay luôn có sự gắn kết với mạch phát triển của thế giới”.

Anh Phương Quân Vĩ giải thích rằng, Phòng triển lãm Nam Đảo lấy chủ đề “Tại đây, Đài Loan và thế giới gặp nhau” làm slogan, để chia sẻ câu chuyện từ thời xa xưa cho tới nay, Đài Loan vẫn có mối liên hệ gắn kết với mạch phát triển của thế giới.