“Hơi nước” hồi sinh sau 43 năm bị lãng quên
Những đoàn tàu chạy băng băng trên đường ray chắc chắn là “ngôi sao” nổi bật nhất trên tuyến đường sắt rừng, nhất là những chiếc đầu máy xe lửa chạy bằng hơi nước phun khói nghi ngút, mặc dù chúng chỉ là công nghệ của thời kỳ công nghiệp 1.0, vận hành bằng nhiên liệu than đá, chức năng đơn giản hơn nhiều so với các đoàn tàu hiện đại tích hợp hàng loạt thiết bị điện tử ngày nay.
Tuy nhiên, chỉ cần được bảo dưỡng đúng cách, những đầu máy hơi nước này vẫn có thể tiếp tục vận hành theo đúng nguyên bản về hình dáng và cơ cấu như xưa. Bước vào Công viên Nhà xe Đường sắt rừng Alishan, bạn sẽ bắt gặp đầu máy xe lửa chạy bằng hơi nước số hiệu Shay 21, vừa hoạt động trở lại vào năm 2024, nay đang lặng lẽ đậu trong kho, chờ đến ngày làm nhiệm vụ vào ngày thứ Bảy bất kỳ của mỗi tháng.
Nhờ có khả năng leo dốc tuyệt vời, đầu tàu số 21 được nhập khẩu từ Mỹ vào năm 1912 và phục vụ trên tuyến đường sắt rừng hơn 60 năm. Sau khi “nghỉ hưu” nó được đặt tại Công viên Gia Nghĩa từ năm 1976 và bị “niêm phong” suốt 43 năm. Mãi đến năm 2019, Cục Lâm nghiệp đầu tư 22 triệu Đài tệ để tiến hành phục chế đầu tàu, sau 18 tháng sửa chữa, 9 tháng chạy thử, chiếc “tàu già” cuối cùng đã có màn trở lại đầy ngoạn mục.
Ông Cổ Đình Duy nhận định, trong thời đại mà các phương tiện giao thông hiện đại đang phát triển mạnh mẽ như hiện nay, việc phục chế và cho xe lửa cổ chạy lại trên đường ray chính là “biểu tượng cho sức mạnh mềm của quốc gia”. Tàu hơi nước mang theo ký ức về quá trình phát triển của “thủ phủ đồ gỗ” Gia Nghĩa, mang giá trị biểu tượng cao về mặt bảo tồn di sản văn hóa và ký ức lịch sử của các cộng đồng dân tộc.
Bên cạnh đó, núi Alishan là một trong những danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất tại Đài Loan, nhờ có những đoàn tàu hơi nước dễ thương với ngoại hình hoài cổ, khoang tàu nhỏ hẹp nhưng ấm cúng không chỉ khiến du khách thêm phần yêu mến, mà còn giúp cho chuyến hành trình trở nên ấn tượng hơn.
Dù vậy, quá trình phục chế không hề dễ dàng. Do được trưng bày suốt nhiều năm, lớp vỏ kim loại và các linh kiện của đầu tàu số 21 đã bị gỉ sét nghiêm trọng. Thêm vào đó, đơn vị vận hành tuyến đường sắt rừng cũng nhiều lần thay đổi, mãi đến năm 2018 mới được giao lại cho Cục Lâm nghiệp quản lý và do Văn phòng Quản lý Đường sắt Lâm nghiệp và Di sản Văn hóa núi Alishan chuyên trách.
Việc nhiều lần thay đổi đơn vị quản lý đã dẫn đến sự đứt gãy về mặt kỹ thuật, nhiều tài liệu, kỹ thuật và nhân lực đều bị gián đoạn nghiêm trọng, thậm chí vào năm 1993, xưởng sửa chữa Bắc Môn ở Gia Nghĩa từng bị hỏa hoạn khiến không ít tư liệu và di sản văn hóa quan trọng bị thiêu rụi.
Ông Khưu Thông Đức (Chiu Tsung-te) - kỹ sư thuộc thuộc nhóm phục chế của Văn phòng Quản lý Đường sắt Lâm nghiệp và Di sản Văn hóa núi Alishan, hồi tưởng lại, khi nhóm mới tiếp nhận nhiệm vụ, họ phải tháo rời từng linh kiện để chế tạo lại từ đầu, chức năng của cấu trúc và nguyên lý vận hành của dòng hơi nước cực kỳ phức tạp, gây không ít trở ngại cho nhóm. Họ đã phải so sánh, đối chiếu thông tin từ nhiều nguồn tài liệu khác nhau, đồng thời đến tận nơi tìm gặp những kỹ sư từng làm việc tại đường sắt rừng hoặc Công ty Đường sắt Đài Loan, được sự giúp đỡ tận tình của các bậc tiền bối, nhóm mới có thể lần theo các thuật ngữ kỹ thuật bằng tiếng Nhật mà các thế hệ trước từng sử dụng, rồi chuyển ngữ thành tài liệu kỹ thuật bằng tiếng Trung.

Chuyên gia đường sắt Cổ Đình Duy cho biết, việc phục chế đầu tàu xe lửa chạy bằng hơi nước kiểu cổ là biểu tượng cho sức mạnh mềm của quốc gia, đồng thời cũng là một điểm sáng văn hóa trong du lịch.

Đầu tàu hơi nước Shay 21 với 3 xi lanh thẳng đứng lộ thiên mà du khách có thể chiêm ngưỡng trực tiếp từ bên ngoài. Cảnh tượng xi lanh chuyển động nhịp nhàng khi tàu di chuyển để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng người.

Việc thông xe toàn tuyến đường sắt rừng và màn trở lại ấn tượng của đầu tàu hơi nước đều là thành quả từ sự nỗ lực của những “con ốc vít nhỏ”. Trong ảnh là các kỹ sư phụ trách bảo trì đầu tàu.