Kiến thức của dân tộc Bunun được truyền lại hơn một thế kỷ
Năm 2017, cô Takbanuaz Ishahavut Pune tổ chức triển lãm cá nhân mang tên “Pune sizu dùng riềng đẹp dệt nên con đường về nhà”. Đơn vị đồng tổ chức đã mượn một hiện vật từ Bảo tàng Quốc gia Đài Loan, một chiếc “Chiếu lá riềng của bộ tộc Bunun” có tuổi đời ít nhất một trăm năm. Khi nhìn thấy chiếc chiếu, cô Takbanuaz Ishahavut Pune giật bắn cả người. Vật trưng bày được ghi tên bà cố của cô và kỹ thuật dệt chiếu là kỹ thuật độc nhất vô nhị của gia tộc cô. “Trong bộ tộc Bunun, mỗi gia đình đều có kỹ thuật dệt riêng biệt, điều này có thể khó hiểu đối với người ngoài. Nó hơi giống với khái niệm ‘ký hiệu của gia tộc’”.
Chiếc chiếu lá riềng khoảng 200 năm tuổi này được lưu giữ trong bộ sưu tập của bảo tàng, rồi tương ngộ với cô Takbanuaz Ishahavut Pune. “Từ khoảnh khắc đó, tôi tự nhủ rằng đây là định mệnh. Vì tôi đã được chọn, nên tôi sẽ làm tốt công việc này”.
Không bằng lòng với kỹ thuật đan lát riềng truyền thống đơn giản, nên cô Takbanuaz Ishahavut Pune dành hết tâm huyết để nghiên cứu và hoàn thiện nghề nghiệp của mình. Cô lấy ra sản phẩm đan lát đang làm dở, lớp trong cùng là một chiếc giỏ được đan từ bẹ lá truyền thống, trong khi lớp ngoài được trang trí bằng họa tiết dạng lưới làm từ sợi riềng se lại. Sợi chỉ được se từ cây riềng thô cứng, cho thấy sản phẩm được làm từ bàn tay của người thợ thủ công lành nghề. Cô cho biết bắt đầu luyện tập với dây gai vàng và mất 6 năm mới hoàn thành tác phẩm đầu tiên làm bằng cây riềng đẹp. Cô cũng thẳng thắn thừa nhận rằng, đây là một tác phẩm trình diễn kỹ năng của mình để mọi người thấy cô hiểu rõ cây riềng đẹp như thế nào. Nhiều tác phẩm của cô đã được các bảo tàng nghệ thuật hiện đại trong và ngoài nước sưu tầm. Cô hy vọng sẽ nâng kỹ thuật đan lát riềng lên tầm sản phẩm thủ công mỹ nghệ, để những cây riềng đẹp của cô được ghi nhớ mãi.
Không chỉ dừng lại ở kỹ thuật đan lát riềng đẹp, điều mà cô Takbanuaz Ishahavut Pune muốn kế thừa chính là những giá trị chiều sâu văn hóa phong phú của người Bunun.
Cũng là đan lát từ cây riềng đẹp nhưng người Bunun xử lý nguyên liệu công phu, chu đáo hơn. Các bộ tộc khác chỉ đơn giản là phơi khô bẹ lá riềng, nhưng các bậc trưởng lão người Bunun dạy rằng, bẹ lá phải được treo lên cho đến khi chúng bị mốc, xuất hiện các đốm và mềm trở lại thì mới có thể mang đi đan lát.
“Các bậc trưởng bối không nói cho chúng tôi biết lý do vì sao phải làm như vậy, chỉ là sau quá trình không ngừng kiểm chứng và đối chiếu, chúng tôi mới ngộ ra rằng công đoạn này được gọi là để cho lên men mốc”. Phải phơi khô bao lâu? “Bạn không biết à, cây riềng đẹp cũng biết “nói chuyện” đó. Tôi phải nghe, phải xác nhận được âm thanh của nó rồi mới thu gom lại mang đi cất”. Cô dẫn chúng tôi đến trước bức tường treo đầy bẹ lá riềng, dùng tay lật giở từng cuộn bẹ lá. Có cuộn phát ra tiếng sột soạt giòn tan, có cuộn lại phát ra âm thanh nặng trịch, nghe như bị nén lại, cho thấy hơi ẩm bên trong sợi riềng chưa hoàn toàn bay hơi, còn phải chờ thêm.
Cô tự nhận mình sinh ra trong một thời đại may mắn, thừa hưởng tri thức của thế hệ cha ông trong suốt gần 3 thế hệ với hơn 100 năm kiến thức của người Bunun. Cộng thêm nhiều năm miệt mài nghiên cứu thực địa và gắn bó với bộ lạc, văn hóa của người Bunun nối tiếp nhau qua từng thế hệ đều được truyền lại và hội tụ nơi cô.
Bắt đầu từ hệ thống kiến thức Bunun của các bậc trưởng lão, kết hợp với kinh nghiệm thực tiễn nhiều năm của mình, cô Takbanuaz Ishahavut Pune không ngừng đối chiếu và so sánh để điều chỉnh, hoàn thiện kiến thức về cây riềng đẹp. Người phụ nữ Bunun, Takbanuaz Ishahavut Pune đã dệt nên một con đường trở về nhà từ cây riềng đẹp và con đường ấy thực sự rất khác biệt.

Bên cạnh kỹ thuật đan lát riềng truyền thống, cô Takbanuaz Ishahavut Pune còn học hỏi thêm các kỹ thuật đan lát riềng tinh tế khác, với hy vọng nâng tầm kỹ thuật, biến các sản phẩm đan lát trở thành sản phẩm mang tầm thủ công mỹ nghệ.

Cô Takbanuaz Ishahavut Pune dùng riềng đẹp dệt nên con đường về nhà. ( Ảnh: Khu vườn Giáo dục, Công viên sinh thái Riềng đẹp Maslinagan cung cấp)