Suối nước nóng Triều Nhật trên Lục Đảo
Thả mình giữa biển cả, bình minh và trời sao
Bài‧Lynn Su Ảnh‧East Coast National Scenic Area (ECNSA) Biên dịch‧Thúy Anh
Tháng 2 2026
Suối nước nóng là sự hội tụ của thiên nhiên và văn hóa. Theo nghiên cứu của các nhà địa chất học, suối nước nóng nằm ven biển không phải là hiếm, nhưng những nơi có thể phát triển thành văn hóa suối nước nóng thì lại rất ít. Do chịu ảnh hưởng từ Nhật Bản, Đài Loan cũng là một quốc gia có văn hóa suối nước nóng phát triển mạnh, nhờ đó Lục Đảo (hay còn gọi là Đảo Xanh) đã hình thành nên suối nước nóng dưới biển với nét độc đáo riêng, nổi tiếng ngang với Kyushu của Nhật Bản và Sicily của Ý.
Lục Đảo được hình thành do núi lửa phun trào dưới đáy biển, sau khi dung nham nguội đi và tích tụ, hòn đảo được tạo thành qua quá trình vỏ Trái Đất nhô lên, cùng với sự phong hóa và xói mòn của biển kéo dài qua nhiều năm.
Hòn đảo biệt lập này nằm cách Đài Đông 33 km về phía đông nam, có hình tam giác ngược, với diện tích chỉ 16 km² nhưng sở hữu cảnh quan thiên nhiên đa dạng như đá ngầm, vách núi, bãi biển và đồng cỏ. Do có dòng hải lưu Kuroshio đi qua, nhiệt độ nước biển quanh năm luôn trên 26°C, với hệ sinh thái vô cùng rực rỡ và đa dạng, là điểm hấp dẫn đặc biệt đối với du khách.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Trở về quê nhà, hát bản “Lục Đảo Tiểu Dạ Khúc”
Khi đến Lục Đảo du lịch, ngoài những chuyến đi hai ngày một đêm thường thấy, cũng có một số người dừng chân nơi này để thực hiện ước mơ sống lâu dài ở miền quê hải đảo.
Thế nhưng, cuộc sống ở Lục Đảo không hề dễ dàng. Bà Lâm Uyển Mỹ (May Lin) - Giám đốc vận hành Suối nước nóng Triều Nhật (Zhaori Hot Springs) cho biết: “Một năm chỉ có thể làm việc sáu tháng”. Từ tháng 10 đến tháng 4 năm sau, gió mùa Đông Bắc thổi mạnh, Lục Đảo với vị trí địa lý hướng ra Thái Bình Dương, là nơi chịu ảnh hưởng đầu tiên. Khi gió mùa đến, sóng có lúc cao hơn ba mét. Trong khoảng thời gian này, tàu thuyền thường xuyên bị thông báo ngừng chạy, khiến Lục Đảo trở thành một “hòn đảo bị phong tỏa”.
Bà Lâm Uyển Mỹ từng là một nhà báo kỳ cựu với hơn 20 năm kinh nghiệm. Vì yêu thích du lịch, sau khi nghỉ hưu, bà đã mở công ty du lịch và trở thành hướng dẫn viên. Vào mùa thu năm 2020 khi dịch bệnh bùng phát, mọi công việc của bà đều chững lại. Được sự giới thiệu của gia đình ở quê nhà Lộc Dã (Luye), Đài Đông, cùng với kỷ niệm đi nghỉ tuần trăng mật ở Lục Đảo, bà đã quyết tâm quay lại nơi đây và trở thành người điều hành Suối nước nóng Triều Nhật.
Mang trong mình tâm hồn đậm chất nghệ sĩ, bà Lâm Uyển Mỹ thường tự trêu mình là “quá lý tưởng hóa”. Ngoài mong muốn cống hiến cho quê hương, hình mẫu mà bà hướng đến là vùng Provence của Pháp - nơi trở nên nổi tiếng nhờ tác phẩm “A Year in Provence” của Peter Mayle, hoặc Trì Thượng - nơi được biết đến rộng rãi nhờ “Lễ hội Nghệ thuật Lúa Mùa Thu”.
Bà kể lại rằng, theo Biên niên sử Lục Đảo, trước khi chính quyền Quốc dân Đảng đến Đài Loan và Lục Đảo trở thành nơi lưu đày tù nhân chính trị, từ thời quân Nhật chiếm đóng Đài Loan đã có ghi chép về việc phát hiện nguồn suối nước nóng. Do dòng nước nóng hòa quyện với nước biển, lại nằm ở vị trí hướng thẳng ra Thái Bình Dương, du khách có thể vừa ngâm mình vừa ngắm mặt trời mọc. Người Nhật gọi nơi này là “Suối nước nóng Asahi (bình minh)” và xem đây như một địa điểm để tĩnh dưỡng tinh thần.
Là người thường chu du nhiều nơi trên thế giới, bà Lâm Uyển Mỹ so sánh suối nước nóng Triều Nhật với Karlovy Vary - thị trấn suối khoáng nổi tiếng và cũng là nơi chữa lành tâm hồn ở Cộng hòa Séc.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Suối nước nóng Triều Nhật là một trong số ít những suối nước nóng ven biển trên thế giới, với hệ thống hồ ngâm ngoài trời và bán lộ thiên, hồ bơi, khu luộc trứng, cùng nhiều tiện ích đa dạng khác, rất thích hợp để cả gia đình cùng tận hưởng.
Hoạt động cộng đồng mang tính mở đường
Sau bốn năm gắn bó tại đây, bà Lâm Uyển Mỹ nói rằng, cuộc sống của bà ở đây đã chuyển từ “Lục Đảo Tiểu Dạ Khúc” sang bài hát “Cùng tôi ngắm bình minh”.
Ngoài việc đảm nhận công việc vận hành cơ bản và sửa chữa hạ tầng, bà và đội ngũ của mình còn thực hiện nhiều thử nghiệm khác nhau, ví dụ như tổ chức các hoạt động làm sạch bãi biển và biến rác thải nhặt được thành các tác phẩm nghệ thuật công cộng trên tường; nhận nuôi động vật trong khuôn viên; mở ra không gian riêng để xây dựng một hiệu sách độc lập. Bà cũng từng huy động các mối quan hệ, mời các vũ công của đoàn nghệ thuật “Zen in Dance” đến biểu diễn nhân dịp năm mới, và mời họa sĩ Du Tịnh Như (Sylvia Yu) tới sáng tác…
Bên cạnh đó, do thông thạo tiếng Anh, mỗi khi có khách quốc tế đến, bà đều nhiệt tình và kiên nhẫn kể cho họ nghe từng chi tiết về Lục Đảo. Để phục vụ những vị khách này, bà thậm chí còn tổ chức các trại hè tiếng Anh nhằm nâng cao năng lực cho người dân địa phương.
Nhờ sự khởi xướng và thúc đẩy của bà, một cuộc phục hưng văn hóa quy mô nhỏ đã bắt đầu nhen nhóm trên Lục Đảo.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Bà Lâm Uyển Mỹ, người đến Lục Đảo theo đuổi ước mơ. (Ảnh do bà Lâm Uyển Mỹ cung cấp)
Suối nước nóng ngoài trời giữa vòng tay biển khơi
Suối nước nóng là một trong những tài nguyên du lịch quan trọng của Lục Đảo. Bà Lâm Duy Linh (Lin Wei-ling), Giám đốc Ban Quản lý Khu phong cảnh Quốc gia Bờ biển phía Đông (East Coast National Scenic Area, ECNSA) cho biết, khoảng 60-70% du khách đến Lục Đảo đều ghé thăm Suối nước nóng Triều Nhật.
Việc Lục Đảo có nguồn suối nước nóng có liên quan chặt chẽ đến cấu trúc địa chất của hòn đảo, nơi trước đây còn được gọi là “Đảo Hỏa Thiêu”. Nguồn suối nằm ở phía Đông Nam của đảo, nhờ hoạt động địa nhiệt dưới đáy biển, nước biển hoặc nước ngầm được magma nung nóng tạo áp lực, khiến dòng suối sôi sùng sục trào lên từ đáy biển. Người dân địa phương gọi nơi này là “bãi nước sôi” (boiling shallows).
Theo nghiên cứu, suối nước nóng ở đây thuộc loại suối chloride-sulfate, không màu, không mùi, với nhiệt độ khoảng 60-70°C. Nhờ lượng nhỏ khoáng chất và các chất hiếm có trong nước, suối có tác dụng thúc đẩy quá trình trao đổi chất của cơ thể.
Khác với hầu hết các khu suối nước nóng ở đảo Đài Loan vốn mang tính thương mại cao, suối nước nóng ngoài trời Triều Nhật đặc biệt gần gũi và dễ chịu. Bà Lâm Uyển Mỹ cho biết, thời gian mở cửa của khu suối phải được điều chỉnh theo thời điểm mặt trời mọc. Khi đến đây, ngoài việc ngâm mình trong làn nước nóng, du khách còn cảm giác như đang ở một bãi tắm biển. Cơ sở này áp dụng hình thức tắm chung nam nữ, nên du khách bắt buộc phải mặc đồ bơi. Với vé vào cửa chỉ khoảng hơn 100 Đài tệ, họ có thể tận hưởng 11 hồ suối nước nóng cùng toàn bộ các tiện ích khác.
Ban quản lý trước tiên sẽ bơm nước suối nóng từ dưới đáy biển vào bể nước nóng để cho lắng bớt, rồi tùy theo tình trạng của từng hồ để điều chỉnh lượng nước, cho chảy trực tiếp vào các bể ngâm. Bà Lâm Uyển Mỹ nhấn mạnh rằng, du khách khi ngâm tắm ở đây, có thể nói là đang được hưởng nguồn nước nóng nguyên chất và tươi mới nhất.
Trong số các khu vực được yêu thích nhất phải kể đến ba hồ suối nước nóng ngoài trời được xây ngay trong các hồ thủy triều. Ba hồ này có nhiệt độ khác nhau, tạo cảm giác giống như một phòng tắm hơi (sauna). Du khách có thể ngâm mình khoảng 15 phút trong hồ nước nóng, nghỉ một lúc rồi chuyển sang hồ nước lạnh. Ngoài ra, tám hồ tắm bán lộ thiên và hồ bơi đi kèm cũng đặc biệt được các gia đình có trẻ nhỏ ưa thích.
Ngoài ra, bên trong khu suối nước nóng Triều Nhật còn có một hồ dành riêng cho việc nấu nướng. Do nước suối có độ mặn nhẹ và nhiệt độ không đạt đến mức sôi, trứng luộc tại đây sẽ thành trứng onsen lòng đào, mang hương vị rất đặc biệt. Không chỉ du khách yêu thích, mà người dân địa phương cũng thường mang theo những giỏ lớn đựng trứng gà, bắp (ngô) hay tôm đến đây nấu rồi mang về nhà thưởng thức. Bà Lâm Uyển Mỹ nói: “Mỗi lần thấy cảnh đó là tôi biết ngay nhà họ chắc hẳn có khách đến chơi rồi!”. Nhờ gắn bó với suối nước nóng và ngày càng quen thuộc với những câu chuyện thường ngày trên đảo, bà Lâm Uyển Mỹ dường như đã trở thành một người bản địa thực thụ.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Bà Lâm Duy Linh – Giám đốc ECNSA, từng công tác tại Lục Đảo hai năm, rất am hiểu phong cảnh và văn hoá nơi đây. (Ảnh: Lin Min-hsuan)
Dạo một vòng quanh khu suối nước nóng
Lục Đảo có địa hình không quá dốc, núi Hỏa Thiêu (Mt. Huoshao) cao nhất cũng chỉ 280 mét, và con đường vòng quanh đảo là Đông 90 (東90) dài vỏn vẹn 20 km, chỉ mất khoảng một giờ để đi hết một vòng bằng xe đạp. Mặc dù quy mô đảo rất nhỏ, nhưng nhờ địa hình đa dạng, ngay cả quanh khu vực suối nước nóng cũng có không ít điểm tham quan đáng ghé thăm!
Bãi Hải Sâm (Haishenping)
Nằm ở giữa bờ Đông của Lục Đảo, bãi được đặt tên Hải Sâm là do có rất nhiều hải sâm ở vùng gian triều. Trải dài theo sườn núi là con đường mòn mang tên “Tiểu Vạn Lý Trường Thành” - một điểm ngắm cảnh tuyệt vời. Vào những đêm hè, du khách còn có thể chiêm ngưỡng dải Ngân Hà.
Nhờ lượng khách du lịch ngày càng đông, các mỏm đá và khối đá với hình dạng kỳ lạ trên bờ biển có hình trăng khuyết đều được đặt những cái tên dễ nhớ. Ngoài trụ đá bị xói mòn trông như một cụ già quay mặt vào vách, được gọi là “Đá Khổng Tử”, những khối đá khổng lồ ở phía Nam cũng rất nổi tiếng, bao gồm “Chó Pekingese” và “Người đẹp ngủ”, vì có hình thù trông như một chú chó đang nằm sấp và một cô gái đang ngủ.
Tuy nhiên, người dân địa phương thường gọi những khối đá này bằng tên gọi thân thuộc và trực tiếp hơn. Do ngày xưa người dân Lục Đảo từng chăn thả rất nhiều dê trên khối đá “Chó Pekingese” nên họ gọi nó là “Núi Dê”, khối đá “Người đẹp ngủ” với bãi đá xói mòn hẹp bên trong thì được gọi là “Cổ Trói”.
Ở điểm cực bắc của đường bờ biển có hai khối đá nổi tiếng mang tên “Tiên Nhân Xếp Đá” (Immortal’s Stack), với các lớp đá hình trụ xếp chồng lên nhau, là dấu tích còn lại của việc dung nham núi lửa nguội đi từ thời xưa.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
“Tiên Nhân Xếp Đá” ở Bãi Hải Sâm
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
“Chó Pekingese” và “Người đẹp ngủ”
Bãi Tím (Ziping)
Men theo lối đi bộ bằng gỗ bên cạnh con đường vòng quanh đảo, du khách có thể đến Bãi Tím. Theo người dân địa phương, tên gọi tao nhã này xuất phát từ việc nơi đây từng có nhiều rắn biển, nên trong tiếng Đài Loan được gọi là “Bãi Rắn” (Sheping), sau đó còn gọi là “Bãi Giấy” (Zhiping), rồi cuối cùng là “Bãi Tím” (Ziping).
Nơi đây nổi bật với cảnh quan dải san hô nối dài, các hồ thủy triều trải rộng, và xa hơn là bãi cát trắng bên bờ biển. Ở đây còn có cây “Bằng Phi” (Pemphis acidula) - một loài thực vật được bảo tồn, hoa trông giống hoa mai nên còn được gọi là “Hải Mai”. Cây có tán đẹp, một số cao hơn cả người, đổ bóng trên các đầm cát tạo nên khung cảnh yên bình và thư thái. Bà Lâm Duy Linh nhận xét: “Cảm giác rất giống sân vườn kiểu Nhật Bản”.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
“Bằng phi”
Mũi Thuyền Buồm (Fanchuanbi)
Nằm ở mũi Đông Nam của Lục Đảo, gần Suối nước nóng Triều Nhật, tên gọi “Mũi Thuyền Buồm” (Fanchuanbi) xuất phát từ cách chơi chữ hài âm (dùng từ có phát âm gần giống nhau) với từ “Mũi Tàu Tây” do ngày xưa từng có những chiếc thuyền buồm của người phương Tây mắc cạn tại đây.
Mũi Thuyền Buồm là bãi đá nhô ra biển hình thành sau các vụ phun trào núi lửa, tạo nên một đồng cỏ rộng xanh mướt. Với độ cao khoảng 30 mét, nơi đây có thể nhìn ra Suối nước nóng Triều Nhật. Ngày trước, khu vực này là nơi người dân Lục Đảo chăn thả dê và hươu sao, ngày nay vẫn có thể bắt gặp động vật hoang dã đã hình thành quần thể tự nhiên xuất hiện tại đây.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Đường mòn cổ Quá Sơn (Guoshan Historic Trail)
Vào đầu những năm 1970, trước khi đường vòng quanh đảo được xây dựng, nếu muốn đi từ các khu dân cư được phát triển sớm như Nam Liêu (Nanliao), Trung Liêu (Zhongliao), Công Quán (Gongguan) sang khu vực suối nước nóng ở phía Đông, người dân địa phương phải đi qua con đường cổ băng núi, họ thường gọi là phải “quá sơn” (băng qua núi). Con đường mòn cổ này từng bị bỏ hoang nhưng vào năm 1996, Ban Quản lý Khu phong cảnh Quốc gia Bờ biển phía Đông đã cải tạo thành đường mòn đi bộ, đi hết cũng phải mất khoảng 1,5 giờ.
Theo bà Dương Bình (Yang Ping) - Hướng dẫn viên của đường mòn cổ Quá Sơn, cũng là cư dân Lục Đảo, đây là một con đường với cảnh quan nguyên sơ và hệ thực vật phong phú. Nếu ghé thăm vào mùa xuân (tháng 4 - 5), du khách có thể thấy cây mua (Melastoma affine), cây dó ( Excoecaria kawakamii), cây châu kim sa (Ardisia elliptica) và nhiều loài hoa khác cùng nhau khoe sắc. Vào mùa hè, dọc đường còn có thể tìm thấy hồng sim (Rhodomyrtus tomentosa) có mùi gần giống ổi, cùng loài châu kim sa đặc chủng còn được gọi là “thịt lợn rừng” hay “cherry nhỏ”. Những loại thực vật này từng là món ăn vặt tự nhiên sẵn có của người dân trong những năm tháng thiếu thốn.
Ngoài ra, khi đi trên đường mòn còn thường gặp bóng dáng của nhện chuối, tắc kè Swinhoe, vào các buổi tối mùa hè có thể bắt gặp đom đóm, hoặc may mắn hơn sẽ được nhìn thấy loài mang Reeves và hươu sao xuất hiện tại đây.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Hồng sim
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Cây mua


