“Đồ thị hình sin” mềm mại và sâu sắc của vị ngọt
Ẩm thực Nam Dương rất hay sử dụng lá dứa, là loại cây lá dài mọc thẳng ra từ gốc có mùi rất thơm, có thể dùng để pha trà, nấu cơm và làm đồ điểm tâm ngọt. Đây là loại cây hương liệu phổ biến nhất, được phong tặng danh hiệu “vua hương liệu”. Dừa là loại cây có thể thấy ở khắp mọi nơi thì có thể cung cấp dừa sợi, nước cốt dừa và dầu dầu dừa, hoa đậu biếc có thể tạo ra màu tím rực rỡ cho thức ăn, những loại phụ liệu kể trên đều góp mặt trong các món ngọt Nam Dương.
Ngoài ra còn phải nói tới đường, các loại đường của Nam Dương giữ vai trò mấu chốt nhưng lại không có mùi vị đặc trưng rõ rệt, trong đó bao gồm các loại đường như đường dừa (Gula Jawa), đường cọ (Gula Aren), đường thốt nốt (Gula Lontar) hoặc đường dừa nước (Gula Nipa). Ngay cả những người Nam Dương cũng thường không phân biệt được những loại đường này, chúng đều có nguồn gốc từ các loại thực vật thuộc họ cau dừa, nhưng lại không thể phân biệt là thuộc chi nào cụ thể, vì vậy mùi vị chỉ khác nhau một chút xíu.
Tuy nhiên, chúng có một điểm chung là do áp dụng phương pháp tinh chế tự nhiên, sẽ giữ lại được mùi thơm phong phú của đường, có độ ngọt thấp hơn, tạo ra nhiều lớp mùi vị biến tấu đa đạng nhưng lại không bị ngấy. Những loại đường này đã tạo ra những sắc thái tinh tế và sâu sắc cho các món ăn Nam Dương.
Cô Angeline Tan, chuyên gia ẩm thực đến từ Malaysia hiện định cư lâu dài tại Đài Loan. Cô thường xuyên ghé thăm khu vực Đông Nam Á để khảo sát văn hóa ẩm thực tại đây và chia sẻ những điều từng được tai nghe mắt thấy: “Vào lúc sáng sớm khi mặt trời còn chưa mọc, (những người dân Nam Đảo) đã bắt đầu hứng mật hoa để tránh bị nắng chiếu làm hỏng, sau khi lọc xong sẽ đổ vào chiếc nồi lớn rồi nhóm than củi đun cho tới lúc nước bốc hơi hoàn toàn, khi vẫn còn đang nóng thì đổ ngay vào đồ đựng được bện bằng những chiếc lá có cuống để cho đông kết lại rồi đem cất đi, cách làm truyền thống này là theo phương pháp thủ công hoàn toàn”.
Theo khảo sát của cô Angeline Tan, việc sử dụng các loại đường thực vật này chủ yếu bắt nguồn từ người Nam Đảo, sau đó mới dần dần ảnh hưởng và lan rộng tới các dân tộc khác. Tuy nhiên ngày nay, các nơi ở vùng Đông Nam Á, tại các khu vực và quốc gia khác nhau, thậm chí người của các thế hệ khác nhau sẽ có thói quen sử dụng đường khác nhau, không thể dùng sự mô tả vắn tắt để giới thiệu chung cho tất cả. Tóm lại, vùng Amphawa là khu vực lớn nhất sản xuất đường cọ ở Thái Lan, hầu hết các món ăn của Thái Lan thường không thể thiếu loại đường này. Ở Indonesia thì có đường dừa, đường cọ và đường thốt nốt. Tại Campuchia và Lào là nơi có nhiều cọ nên đa số đều sử dụng đường cọ, đồng thời do đường cọ tạo hiệu quả kinh tế cao cho địa phương, vì thế ở Campuchia còn gọi đường cọ là “sản phẩm đường quốc gia”. Vậy tại sao đường dừa nước lại tương đối hiếm? Bởi vì người ta thích ăn “hạt dừa nước” đã đơm hoa kết trái hơn là cắt hoa để lấy mật.
Mặc dù với mức độ và điều kiện phát triển kinh tế hiện nay, người dân ở các quốc gia phát triển như Singapore bắt đầu có thói quen chuyển sang sử dụng đường trắng tinh luyện nhưng trong những năm gần đây, đường dừa được coi là đại diện của đường thực vật, đã được các nhà khoa học chứng minh có chỉ số GI (chỉ số tăng đường huyết) chỉ ở mức 35, “có lợi cho sức khỏe” hơn nhiều so với đường trắng tinh luyện. Vì thế, nó đã trở nên phổ biến ở Âu Mỹ như một loại thực phẩm lành mạnh và bán chạy tới mức dẫn đến cung không đủ cầu ngay tại nơi xuất xứ.
Những cơ hội kinh doanh khả quan được tạo ra nhờ đường thực vật cũng đã thu hút một số người Đài Loan phát triển về hướng Nam. Họ trồng thử và sản xuất đường thực vật tại Đông Nam Á, thậm chí kết hợp cho ra mắt nhiều sản phẩm đồ ngọt. Có thể chúng ta chưa phát hiện thấy sự tiếp cận lặng lẽ này, nhưng cũng giống như vai trò của nó trong thức ăn, một chút vị ngọt Nam Dương sâu lắng từ lâu đã hiện hữu trong cuộc sống của người Đài Loan.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Bánh gato nhiều lớp, loại bánh quen thuộc của người Đài Loan, thực ra có nguyên mẫu là loại bánh ngàn lớp của Indonesia.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Những chiếc bánh trôi kiểu Nam Dương do cô Lưu Minh Phương mang ra, ngoài tận dụng khoai lang, lá dứa và nước ép xương rồng để tạo ra nhiều sắc màu rực rỡ, còn nấu nước đường bằng lá dứa, đường cọ và gừng tươi. (Ảnh: Lưu Minh Phương cung cấp)
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Để khảo sát văn hóa ẩm thực, cô Angeline Tan phải thường xuyên bôn ba khắp nơi.
.jpg?w=1080&mode=crop&format=webp&quality=80)
Món chè “bubur cha cha” mà cô Angeline Tan mang ra có các nguyên liệu như chuối mang ý nghĩa giàu sang phú quý, khoai lang được cắt thành hình thoi, sắn cắt miếng được tạo màu bằng hoa hồng tự nhiên và bột báng, sau cùng dùng đường cọ để tăng thêm hương vị, giúp nhiều cung bậc mùi vị quyện lẫn với nhau, khiến món chè “ngọt mà không ngán”.